Hồi Luciano Moggi còn làm ông bầu ở Juve, ở Ý đố ai dám sánh bằng Lão Phu Nhân ở khoản chuyển nhượng cầu thủ. Dựa vào tài thao lược được tích lũy lâu năm trong hoạt động bóng đá và đặc biệt là những mối quan hệ "thân mật" với các công ty môi giới trong và ngoài nước, Moggi luôn biết cách thống trị thị trường bằng đủ loại phi vụ theo các cách khác nhau. Sau này, vụ Calciopoli bị lật tẩy, người ta mới phát hiện ra Serie A hay thị trường chuyển nhượng Calcio Mercato thực chất chỉ là "của riêng" của ông bầu này.
Ở ta, cũng "thấp thoáng" đâu đó hình ảnh của Moggi ngày nào. Chỉ có điều, những lợi ích đích thực ấy không hẳn đã dành cho đội bóng mà "nhân vật" đó điều hành. Đầu mùa bóng này và cả mùa trước, người ta thấy một đại gia đất Bắc liên tục đầu tư mua hàng chục cầu thủ đủ loại, từ hàng chất lượng cao cho đến khá, tầm tầm, từ hàng Việt chính gốc cho đến hàng nhập khẩu.

Một mình đội bóng đó dĩ nhiên khó có thể "tiêu thụ" hết nguồn cầu thủ dồi dào đó và người ta chợt hiểu rằng phải có dụng ý nào đó ông này mới đem họ về. Giám đốc điều hành của CLB đó cũng chẳng phải người xa lạ đó là "cò" Đại.
Juve hồi ấy có đủ mọi yếu tố của một "ông vua" nước Ý đúng nghĩa: tài chính mạnh, đội bóng nổi tiếng có sức hút lại được yêu mến hàng đầu nên luôn trở thành điểm đến ước mơ của các cầu thủ. Tất nhiên để thực hiện điều đó cũng chẳng phải đơn giản gì, họ cũng phải "cậy" nhờ "tập đoàn" của Moggi để có được cái cơ hội đổi đời ấy. Quyền lợi của Moggi và các "cộng sự" (với các khoản hoa hồng) là không thể bỏ qua trong các phi vụ ấy nhưng thực tế ai cũng thấy một điều chính Juve mới là người hưởng lợi lớn nhất. Bằng chứng là trong 5 năm họ từ 2001-2006 họ đã có đến 4 chức vô địch Serie A và những thăng hoa tại đấu trường châu Âu.
Cái "thế" của Ninh Bình hiện tại là chưa đủ để họ làm nên một đội bóng mạnh mẽ, cứng cáp như Juve, đó là điều hiển nhiên xét trên mọi góc độ. Nhưng ít nhất kể từ ngày ông Đại ngồi vào chức giám đốc điều hành, Ninh Bình đã khác hẳn. Nói cách khác họ đã biết cách "tiêu" tiền theo cái cách của một đại gia hiểu biết, thực dụng để đem lại những kết quả như mong muốn chứ không còn bồng bột, ngây ngô như ngày trước.
Ông Đại và Moggi giống nhau ở chỗ họ cùng ngồi vào những chiếc ghế có "đủ" quyền lực để quyết định các vấn đề mang tính chiến lược của một đội bóng. Và cũng như "người đồng nghiệp", ông Đại cũng đã bước đầu lập công khi đưa Ninh Bình thăng hạng V-League một cách thuyết phục bằng những chính sách chuyển nhượng đúng đắn, hiệu quả.
Có khác chăng chỉ là Moggi hồi đó "tiêu" của Juve không quá nhiều tiền (chỉ mua những người thực sự cần thiết cho đội hình, số còn lại là những tài năng trẻ ít tiếng tăm) và ông trùm Serie A cũng đặt quyền lợi của đội bóng lên hàng cao hơn. Còn ông Đại thì lại "làm" bầu Trường phải hao tổn chắc chắn không ít bởi những bản hợp đồng mang nặng "tính thương mại cá nhân". Chắc hẳn nhiều người vẫn còn chưa quên vụ nhóm cầu thủ Khánh Hòa (Đức Hùng, Tấn Điền, Trọng Bình, Hữu Chương) nằng nặc đòi về đất Bắc của ông Đại với những chế độ đãi ngộ tốt hơn. Thế mà hiện tại thì người đã xuôi vào Hà thành lập nghiệp, kẻ thì ngược vào Nam cứu vãn sự nghiệp. Ninh Bình có phải trả tiền để có những cầu thủ đó không? Hiển nhiên và giờ thì họ chẳng còn giá trị gì ngoài việc phục vụ cho những mối quan hệ, những mục đích riêng của vị giám đốc điều hành kiêm "cò" cầu thủ. Ở Ninh Bình hiện tại có lẽ cũng đã và đang sẽ có những thương vụ kiểu như thế diễn ra.
Qua câu chuyện của hai "ông" giám đốc điều hành dù ở hai môi trường tách biệt với những quan điểm, vai trò không hẳn đã giống nhau, song cũng là một cách để người ta có dịp ngẫm về một diện mạo nào đấy của bóng đá chuyên nghiệp nước nhà thời nay. Nó không đơn thuần chỉ là cuộc chơi của những ông bầu giàu tiền giàu tham vọng mà còn xen lẫn đâu đấy "mảnh đất vàng" cho những hoạch định của vài cá nhân mưu lược, thức thời.
Đức Trung