|
Đó là câu hỏi mà rất nhiều lần những người làm bóng đá đã tự hỏi nhau, nhưng không phải lúc nào cũng có câu trả lời chính xác. Mà đấy lại là điều tối quan trọng ảnh hưởng đến kế hoạch - hoạch định phát triển của cả nền bóng đá.
Sau chiếc vô địch AFF Cup 2008, nhiều người cho rằng đó là tiền đề để nâng tầm bóng đá Việt Nam, giấc mơ vươn ra biển lớn mà gần nhất là hướng đên sân chơi Châu lục đã bắt đầu có cơ sở. Như vậy nếu xem năm 2008 là nền móng để xây dựng giấc mơ của một nền bóng đá thì năm 2009 sẽ là năm thực hiện đặt những viên gạch đầu tiên cho giấc mơ ấy.
Thực tế, qua những năm qua chúng ta hoàn toàn có những yếu tố cần thiết để có thể "vươn ra biển lớn" những thành công liên tiếp có được của hai năm 2007 và 2008 không phải là ngẫu nhiên mà đó là kết quả của cả một quá trình. Chúng ta có một giải V.League hấp dẫn, giàu tính cạnh tranh, có được hậu thuẫn ngày càng sâu, rộng từ xã hội, chúng ta có một tình yêu bóng đá mãnh liệt không thua kém bất kỳ quốc gia nào trên thế giới...
Xét về hệ thống đào tạo bóng đá trẻ, dù chưa thực sự hoàn hảo, nhưng trong buổi manh nha hướng lên chuyên nghiệp như hiện nay thì sự ra ra đời các học viện bóng đá liên kết quốc tế, hay việc các trung tâm bóng đá trẻ đang nhận được sự đầu tư tương đối tốt, chúng ta cũng có một hệ thống tổ chức các giải đấu U khá thường xuyên trong đó có giải đấu đã được mở rộng ra quốc tế..... ,mà kết quả cho thấy ở các lứa tuổi U, bóng đá Việt Nam hoàn toàn chơi ngang ngửa với các đội bóng khác ở Châu lục. Những gì các đội U16, U19 .. .đã làm được trong năm thể hiện rõ điều đó.
Như vậy, có thể nói xuất phát điểm của bóng đá Việt Nam tính thời điểm này không phải là không có cơ sở để đua tranh, để thực hiện những hoài bão cao hơn, và đủ để các nhà hoạch định chiến lược bóng đá vạch ra những kế hoạch dài cho tương lai phát của nền bóng đá nước nhà.
Thế nhưng....
Sự thật thì những rào cản về gánh nặng thành tích, những vấn đề tư duy cố hữu theo kiểu xây dựng một cách thực sự an toàn nhất, có thể là một trong những nguyên nhân chính khiến bóng đá Việt Nam vẫn sống trong cảnh "ăn đong từng bữa". Chúng ta không thấy được những kế hoạch thực sự dài hơi, chúng ta cũng không thể thấy được những biện pháp thực sự hữu hiệu để phát huy hết những xuất phát điểm kể trên thành kết quả trông thấy.
Ở tuyến trẻ, thế hệ cầu thủ này thường bị bỏ rơi sau khi được phát hiện, nói một cách nôm na chúng ta vẫn chăm chú thu hoạch phần ngọn mà không bồi dưỡng phần gốc, phần mầm.
Năm 2009, Liên đoàn bóng đá Việt Nam đứng giữa "ngã ba đường" trong việc xác lập các mục tiêu. Giữa thành tích cần phải đạt được tại SEAgames và đấu trường Châu lục, sự không rạch ròi ngay từ cách đặt mục tiêu ấy đã khiến bóng đá cấp đội tuyển VN thất bại ,hay nói cách khác Liên đoàn chưa xác định được "mình là ai" để mình "làm thế nào ?"....
"Biết mình, biết ta...trăm trận trăm thắng" . Và sự thực đó là những cái "biết" và chúng ta đang thiếu !
Thiên Vũ |