|
Đây là điều hoàn toàn có thể xảy ra khi mà đội bóng xứ Triệu Voi đang thể hiện một phong độ ấn tượng tại SEA Games lần này. Đó là một thành công đáng mừng cho thấy sự tiến bộ nhanh chóng của bóng đá Lào. Thế nhưng, từ sự thành công ấy người ta chợt nhận ra rằng, bóng đá Đông Nam Á đang dậm chân tại chỗ, nếu không muốn nói là tụt lại.
“Lao so sou” (Lào Vô địch) câu nói ấy được các CĐV Lào hô vang không ngớt trong trận gặp Indonesia, nó cũng được in thành những băng rôn, biểu ngữ thậm chí còn được tô vẻ trên thân mình của những người con đất Lào, biểu thị một ươc mơ cháy bỏng của một dân tộc gần 6 triệu dân.
 Người Lào bắt đầu có thể "mơ"...
Hai bàn thắng của Lamnao trong trận gặp Indonesia càng khiến giấc mơ ấy trở hiện hữu hơn, đêm qua cả Viêng chăn không ngủ bởi chiến tích lịch sử mà các cầu thủ xứ Triệu Voi đem lại. Hãy cứ hình dung là người Sài Gòn đã ăn mừng chiến tích vượt qua Mã Lai trước đó một ngày lớn như thế nào thì mới biết được niềm hạnh phúc của người hàng xóm anh em sẽ hơn gấp bội phần.
Người Lào xứng đáng vào bán kết với những gì họ đã thể hiện, một trận hòa trên cơ Myanmar và chiến thắng trước “ông kẹ” Indonesia, cơ hội làm nên lịch sử đã thấy rõ. Và không có lý do gì người Lào không dám mơ đến những kết quả còn tươi đẹp hơn. Mà vô địch chắc không phải là điều gì đó quá xa vời.
Thế nhưng..
Từ sự thành công của bóng đá Lào mà cụ thể là bóng đá trẻ tại SEA Games này người ta mới chợt nhận ra rằng, bóng đá Đông Nam Á đang có sự chững lại nếu không muốn nói là tụt hậu đáng kể.
Ứng viên số một của giải, nhà vô địch Thái Lan cho thấy rõ sự đi xuống này mà trận hòa với ứng viên số hai Việt Nam minh chứng rõ điều ấy. Không một ngôi sao nào quá nổi bật, suốt cả trận cả hai không bên nào tạo được tình huống đẹp mắt và rõ nét, trận đấu là một màn “đấu võ” của cầu thủ hai bên, và tất nhiên cơ hội chỉ đến khi đối phương sai lầm.
Các đội bóng khác như Indonesia hay Myanmar cũng cho thấy sự đi xuống rõ rệt mà màn trình diễn trước Lào và đội bóng chỉ tập hợp những cầu thủ lứa U20 như Singapore đơn thuần chỉ là bề nổi của vấn đề.
Nhìn chung, đa số các cầu thủ tham dự SEA Games thi đấu theo cảm tính và tinh thần nhiều hơn. yếu tố này có thể nói ảnh hưởng tới 50% kết quả của cả trận đấu. Cứ xem cách các cầu thủ Malaysia, Indonesia hay cả Myanmar chơi bóng nóng vội và bạo lực mỗi khi bị dẫn bàn, hay ngay như cả các cầu thủ Thái Lan “thượng cẳng tay, hạ cẳng chân” với các cầu thủ Campuchia thì đó rõ ràng là bản chất của cái gọi là thiếu chuyên nghiệp. Chất lượng của các trận đấu tại SEA Games lần này vì thế mà giảm sút đáng kể.
Vì thế mà giả thiết “Lào vô địch” nếu có thành sự thật thì không biết là nên buồn hay nên vui cho bóng đá của khu vực vốn vẫn bị gọi là “vùng trũng” của bóng đá thế giới.
Thiên Vũ
|