Ngay sau chiến thắng của U23 Việt Nam trước Singapore, người dân Sài Gòn đã đổ hết xuống đường, cùng reo hò, nhảy múa, cùng hô vang đến khan cả cổ họng hai tiếng “Việt Nam... Việt Nam...”. Sài Gòn đã có một đêm “trắng” trong ồn ào và náo nhiệt, và có lẽ không chỉ riêng Thành phố mang tên bác mà người dân khắp cả nước Việt này đều có một đêm tuyệt vời như thế. Đương nhiên, tôi không phải là trường hợp ngoại lệ.

2 giờ sáng, tôi mới về đến nhà. Người mệt lữ vì đã hò hét, nhảy múa..quá nhiều. Nhưng vẫn không thể tài nào chợp mắt. Trong đầu tôi là một chiếc băng được tua lại với hàng loạt những hình ảnh mang sắc màu đỏ rợp trời. Đó là người phụ nữ với cái bụng bầu vẫn cuồng nhiệt nhảy múa cùng hai cánh tay liên hồi đập mạnh vào chiếc thau đã bị vỡ, đó là những cô gái trẻ mặc trên mình lá cờ tổ quốc và mang sức hút mãnh liệt trước đám đông, và đó là cả hàng chục, hàng trăm những người xa lạ đã cùng nắm tay nhau nhảy múa và hát vang bài “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng...” và còn rất nhiều, rất nhiều thước phim đẹp đẽ và đáng nhớ khác.
.jpg)

Ngay sau khi trận đấu kết thúc, các tuyến đường đổ vào trung tâm Thành phố gần như bị tê liệt hoàn toàn, các ngã tư chính là nơi tập trung của hàng ngàn người cùng quây quần để hò vang, nhảy múa. Tất cả các mặt hàng có sắc đỏ đều được bán với giá cắt cổ so với ngày thường. Không hề gì, mọi người đều vui vẻ, hớn hở cầm trên tay, dán lên mặt nhau... lá cờ tổ quốc ... Từ ánh mặt của họ, tất cả đều ánh lên một niềm tự hào, một niềm hạnh phúc tột độ.

8 giờ, 9 giờ rồi 11 giờ tối. Các tuyến đường Lê Lợi, Nhà thờ Đức Bà, Chợ Bến Thành...vẫn không thể lưu thông bởi rợp cả rừng cờ đỏ. 12 giờ đêm trời bắt đầu đổ mưa nặng hạt nhưng vẫn có hàng trăm con người đứng dưới mưa hò hét. 1 giờ sáng, trời tạnh mưa cũng là lúc các chiến sĩ Công an ra tay “dẹp loạn”, tất cả lại tiếp tục với màn đổ bộ sang các quận vùng ven, đi đến đâu hai tiếng “Việt Nam...Việt Nam...” lại được hô vang rầm trời, những người dân nhà mặt đường đều không ngủ cũng chạy ra hưởng ứng với hàng ngàn chiếc xe mang cờ đỏ sao vàng...Đêm qua khắp cả Sài Thành từ các quận vùng ven đến trung tâm Thành phố đều đổ hết ra đường.
.jpg)
Những người trước nay nghi ngờ tinh thần yêu nước của giới trẻ hiên nay, những người trước nay vẫn cho rằng “lòng tự tôn” của giới trẻ bây giờ đang bị mất dần đi có lẽ phải xem lại. Tinh thần yêu nước, niềm tự hào dân tộc ...tôi cảm nhận được từ lần đi bão này, và tôi nhận ra rằng dù bất kỳ thời đại nào thì tinh thần ấy của đồng bào ta vẫn không bao giờ thay đổi. Niềm hân hoan hôm nay chỉ là một khía cạnh rất nhỏ được thể qua môn bóng đá – một trò tiêu khiển. Thành tích lọt vào chung kết cũng không phải là bất ngờ, vượt qua Singapore là một chuyện quá đỗi bình thường. Nhưng người ta đỗ ra đường không phải đơn thuần là niềm vui từ môn bóng đá đem lại.
Tôi dám chắc trong số hàng triệu người đổ ra đường hò hét “thâu đêm suốt sáng” ấy chỉ khoảng nhiều lắm 30% yêu bóng đá, tôi hỏi những người cuồng nhiệt nhất về những cầu thủ của ĐTVN họ khua tay lắc đầu. Đơn giản, tất cả xuống đường là vì niềm tự hào dân tộc, hòa cùng niềm vui chung của đất nước.
Trong khuôn khổ bài viết này, tôi không muốn đả động bất kỳ điều gì đến chuyên môn bóng đá, tôi cũng không viết bài viết này dưới tư cách một nhà báo...Tôi muốn cùng hòa chung với cảm giác của hàng triệu người hâm mộ Việt Nam, để rồi thấy được niềm tự hào hai tiếng “Việt Nam” thân yêu.
Lê Thương
Ảnh: Thanh Tùng
|