|
Tất cả đều đã tan biến, giấc mơ vàng sau 50 năm trời chờ đợi thêm một lần nữa lỗi hẹn. Hôm qua, hàng triệu người Việt Nam đã mong ngóng, hy vọng…nhưng rồi cuối cùng chỉ là sự thất vọng đến tột cùng.

3 giờ chiều, một giờ không phải là cao điểm nhưng các tuyến đường đỗ vào trung tâm Thành phố Hồ Chí Minh đều kẹt cứng, cờ đỏ sao vàng giăng đầy đường phố. Rất nhiều công nhân viên chức đã nghỉ việc sớm, các quán cà phê, tụ điểm xem bong đá đều trong tình trạng quá tải. Tất cả đều hướng về Viêng Chăn đều tin chắc rằng các cầu thủ “con cưng” sẽ mang vàng về cho tổ quốc.

Thế nhưng…
Hơn 90 phút trôi qua, tất cả mọi niềm tin, hy vọng đều tan biến. Mọi người đều đổ gục hoàn toàn.

Sau trận đấu, HLV Lê Thụy Hải gọi điện cho tôi, đây là lần đầu tiên ông gọi cho tôi chứ không phải tôi gọi cho ông như những lần trước “Buồn quá…buồn quá cháu ạ. Có lẽ không riêng gì chú cháu mình buồn mà mọi người đều buồn, nhưng cháu có viết bài nhớ đừng có trách ai cả nhé. Đừng trách Tấn Trường vì tinh thần của cậu ấy rất đáng biểu dương, đừng trách các cầu thủ vì họ đã quá căng cứng về tâm lý, đừng trách ông “Tô” vì sao lại dung Ngọc Anh và Mạnh Dũng trong khi các cầu thủ này không được thi đấu thường xuyên vì trong đầu ông ấy có suy nghĩ và ý đồ riêng, cũng đừng trách vì sao Đình Tùng không được thi đấu…Đơn giản bóng đá là thế. Nếu chúng ta không thắng được họ thì sẽ thua. Thế thôi. Bóng đá vốn rất đời mà.”




Vâng. Bóng đá rất đời. Và đôi khi chúng ta cũng cần phải biết chấp nhận thất bại như khi ta đón nhận chiến thắng.
Lê Thương - Thanh Tùng
(Bài, ảnh) |