|
SEA Games 25 đã kết thúc. Bỏ qua thất bại của U23 Việt Nam khi không thể một lần hoàn tất giấc mộng vàng, thì giờ là lúc bóng đá Việt Nam cần nhìn nhận lại xem chúng ta đã được gì và mất gì ở kỳ SEA Games này.
.jpg)
Năm 2009, với Calisto bóng đá Việt Nam đã thất bại toàn diện
Trong số các đội bóng tham dự SEA Games lần này, sau Lào thì ĐT U23 Việt Nam là đội bóng được tập trung sớm nhất. Thầy trò HLV Calisto có tất thảy 3 tháng để chuẩn bị cho giải đấu này với một lực lượng gần như đầy đủ tất cả những hảo thủ xuất sắc nhất ở lứa tuổi U23 đang chinh chiến tại một giải đấu khắc nghiệt và hấp dẫn nhất khu vực, đó là một lợi thế đáng kể so với các quốc gia khác. Nếu biết rằng, Bóng đá Singapore đã không mặn mà với SEA Games khi chỉ mang sang đội hình U20 nhằm hướng đến tương lai, và dồn toàn sức cho mục tiêu vòng loại ASIAN Cup, Thái Lan cũng trong trường hợp tương tự khi trước 1 tháng SEA Games diễn ra Liên đoàn bóng đá nước này mới bổ nhiệm BHL, Indonesia cũng vậy, có thể thấy các quốc gia này đều đã không còn quá quan tâm đến đấu trường dành cho cầu thủ trẻ, mà điều họ quan tâm hơn cả đó chính là mục tiêu của ĐTQG tại vòng loại ASIAN Cup diễn ra gần thời điểm này, nơi phản ánh sức mạnh của cả nền bóng đá.
Để phục vụ cho “giấc mộng” SEA Games, Liên đoàn bóng đá Việt Nam đã chấp nhận từ bỏ mục tiêu ASIAN Cup hoặc là nếu đá thì chỉ là đá cho tròn nhiệm vụ. cứ xem cách mà VFF giải quyết khi lấy quân của ĐTQG để phục vụ cho ĐT U23 tập luyện, rồi đến cả HLV trưởng cùng phải nhường chỉ đạo và huấn luyện cho trợ lý để tập luyện cho ĐT U23 mặc dù trận đấu đang cận kề thì mới biết được sự ưu tiên ấy nó lớn đến mức nào.
Có thể hiểu, đối với người Việt Nam thì cái tấm HCV SEA Games nó quan trọng lắm, vì thế mà ông Reidl mới phải mất việc mặc dù ông là người đầu tiên giúp ĐTQG làm nên lịch sử tại đấu trường Châu lục. Có lẽ, chỉ có ở Việt Nam một HLV ĐTQG bị mất việc vì ĐT U, nói thế để thấy được sự thất vọng như thế nào khi ĐT U23 không thể đăng quang tại kỳ SEA Games lần này.
Như vậy là cả ĐT U23 lẫn ĐTQG Việt Nam trong năm 2009 đều thất bại. Năm 2007 ông Reidl đã gỡ gạc được một kỳ ASIAN Cup ở cấp ĐTQG nhưng vẫn bị sa thải. Còn năm nay ông Calisto thất bại toàn diện, và “bài toán 2 trong 1” có lẽ cũng cần được lôi ra để mà xem xét. Nhưng có một điều chắc chắn ông “Tô” vẫn tại vị và còn được Liên đoàn ưu ái chấp nhận dẫn dắt ở cả CLB và ĐT cùng một khi mà sức ép chính ở đây là chiếc vô địch mà ông đã mang lại vào năm 2008.
Có một thực tế rằng, thành công tại AFF Cup đưa ông “Tô” lên thành người hùng và vô hình trung đã khiến đa số đánh đồng mà quên đi sự phát triển của bóng đá Việt Nam những năm qua là một chuỗi hợp “lô gic” cho những gì chúng ta đã đầu tư cả về con người lẫn vật chất. Và việc vô đich cái vùng trũng của khu vực là điều tất yếu không hoàn toàn quá phụ thuộc vào bất kỳ một cá nhân nào. Trong một năm nay, Bóng đá Việt Nam đang đi xuống nếu nhìn đến kết quả của ĐTQG ở đấu trường khu vực, và dậm chân tại chỗ tại SEA Games.
Thất bại này, có lẽ chúng ta cũng cần nên có cái nhìn và đánh giá khách quan về vị trí của bóng đá Việt Nam đang ở đâu. Cái được và cái mất đã quá rõ sau kỳ SEA Games này.
Thiên Vũ
|