BĐVN nói chung và V-League nói riêng rất cần những cái chung để thật sự hướng lên chuyên nghiệp: các đội bóng chung một mô hình hoạt động, một cơ quan quản lý thật sự chuyên nghiệp, một môi trường hành nghề thật sự chuyên nghiệp, một nền tảng pháp lý vững chắc…Thế nhưng trong khi chúng ta chưa làm được nhiều để tạo ra những “cái chung” bền vững thì lại có vô số những “cái riêng” chẳng giống ai…
1.V-League chưa khởi động nhưng cối xay HLV đã qua giai đoạn rô đa. Rõ nhất là ở đội bóng cố đô Hoa Lư- Ninh Bình. Một ông thầy ngoại- Tavares, một tướng trẻ tài năng Văn Sỹ lần lượt rũ áo ra đi và lên thay là một ông thầy giáo bóng đá- Robert Lim. Tính ra trong 2 năm gần đây, đội bóng này đã 9 lần thầy tướng. Dù có là thầy ngoại tầm cỡ, 1 diễn giả bóng đá có kiến thức uyên thâm, một tướng trẻ có tài hay một khai quốc công thần…cũng đều bị đá không thương tiếc.
Tavares chỉ có một tháng "ăn cơm" Ninh Bình đã phải ra đi
Tính ra mỗi HLV chỉ được khoảng vài tháng để phô diễn tài năng. Khoảng thời gian đó để ổn định đội bóng đã khó chứ nói gì đến việc tạo ra dấu ấn riêng về lối chơi!
Cái riêng “đặc biệt” đó của bầu Trường đã lây sang không ít ông bầu làm bóng đá khác. Để rồi họ xem nhưng HLV đến với mình chẳng khác nào 1 quân trên bàn cờ, thích thì dùng, không thì vứt. Hậu quả, không có đội bóng nào tạo ra dấu ấn riêng đặc biệt nổi trội, màu cờ sắc áo bị phai nhạt, những giá trị truyền thống và tinh thần bị phủ mờ. Nhưng bóng đá chuyên nghiệp rất cần điều đó!
2. Cách đây không lâu, ĐTVN với 6 cầu thủ U-23 vừa trở về từ SEA Games đã vội vã được tập trung chuẩn bị cho hai trận vòng loại Asian Cup. Kỳ thực, những cầu thủ này có thể được tập trung muộn hơn, ít nhất là qua lễ giáng sinh. Thế nhưng, với mong muốn đánh bóng thương hiệu cho một doanh của một ông bầu cỡ bự nhân 100 năm thành lập họ phải hy sinh những phút giây riêng tư mà căng ra đá một trận vô nghĩa.

Thương hiệu ĐTQG bị đem ra phục vụ cho thú tiêu khiển của các ông bầu ?
Trước đó nữa, chính xác là ngày 30-11, đội U-23 QG cũng được lệnh đá giao hữu với một CLB. Khi đá xong, các cầu thủ mới tá hỏa vì lý do thực sau trận cầu ấy là để tổ chức mừng sinh nhật cho một ông bầu.
Cầu thủ lên tuyển là để phục vụ lợi ích chung, đại diện cho cả một nền bóng đá nhưng đằng sau đó là những toan tính cá nhân. Nói đúng hơn thương hiệu của ĐT đã bị “lạm dụng” một cách hợp pháp!? Ai bảo cầu thủ Việt Nam là vua!?
3. Rồi ở một thành phố lớn nhất cả nước, người ta lại thấy những bi hài chuyện cười ra nước mắt. Khi vừa xuống hạng, đội bóng được cấp lãnh đao TP “tình thương mến thương” cho với số tiền 10 tỷ đồng. Ok xong ngay. Mục tiêu đặt ra là đội bóng là phải nhanh chóng trở lại sân chơi đỉnh cao. Nhưng vài tháng trôi qua, bên sở hữu đội bóng và cơ quan quản lý không tìm được tiếng nói chung. Thế là tiền chi viện được thu hồi về làm đội bóng điêu đứng. Liên đoàn bóng đá TP cũng chả buồn cũng chả buồn bởi trước đó, họ đã đi đường tắt để chuyển hộ khẩu QK4 từ Nghệ An vào TP-HCM khoác lên mình tấm áo mới NaviBank SG.
Đành rằng, CLB TP-HCM là cái tên rất chung chung nhưng ít ra đó cũng là biểu tượng một thời của bóng đá nơi đây. Nhưng giữa hai bên sở hữu và quản lý đi trên hai con đường riêng họ đã không còn nhìn về cùng một hướng. Để bây giờ, đứa con đẻ ấy bị vứt theo kiểu sống chết mặc bay, còn đứa con nuôi mới đưa về được chiều chuộng hết mực.
Đằng sau những cái riêng đó, là cả một sự ngán ngẩm về cách làm bóng đá để đi lên chuyên nghiệp.
Hoàng Đăng
|