|
Chấm chấm lửng biết 1 anh bạn người Singapore, rất “máu” tìm hiểu văn hóa Việt Nam. Một hôm chả biết giới thiệu cho anh bạn ngoại quốc “món” gì, chấm tôi dắt đi trà đá, vừa rẻ lại vừa đậm quốc hồn quốc túy. Câu chuyện rất vui vẻ, cho đến khi anh ấy nhìn thấy cái...điếu cày.
Bi kịch từ cái điếu cày
Thấy hết người nay người nọ cầm một cái ống kỳ dị, nhét một cái búi cũng kỳ dị không kém, để rồi châm lửa và rít lên một âm thanh...siêu kỳ dị và kết thúc bằng bộ mặt còn...kỳ dị hơn, bảo sao anh bạn Sing không tò mò cho được. Bi kịch ở chỗ anh ấy tò mò không đúng cách, đã dốc ngược cái ống điếu lên để xem trong ấy có gì mà “dị” thế (!). Đến đây thì chuyện xin hạ màn, theo phép vệ sinh...
Đó là một sự nhầm lẫn vô ý, ngây thơ và khá...đáng yêu. Cái điếu cày phản chủ đã “trừng phạt” một người không có hiểu biết về công dụng, cấu tạo cũng như những hành vi “phạm húy” mất vệ sinh khi sử dụng nó. Và kết luận ở “vụ” này là: “Chết” vì thiếu hiểu biết.
Nhầm lẫn...
Thế nhưng, cũng chẳng hiếm người hiểu biết mà vẫn cố tình... “xin chết”. Một anh cầu thủ chinh chiến nhiều năm, đi nước ngoài như đi chợ mua rau, bỗng dưng... đánh mất hộ chiếu, một loại giấy tờ lưu các nhận dạng cá nhân, quốc tịch để có thể nhập cảnh khi sang một quốc gia khác. Logic là khi đánh mất hộ chiếu, anh ta sẽ “được” ở nhà. “Hiểu biết” của chàng cầu thủ này trong trường hợp này có thể phát huy ở chỗ đó.
Một sự nhầm lẫn khác: Anh bảo với một vị “tai to” của một cơ quan làm bóng đá to vật vã rằng mình đánh mất hộ chiếu, sau đó bảo rằng tìm lại được rồi, rồi cuối cùng phủi sạch tất cả với lý do là... hiểu nhầm . Vị “tai to” kia rất bức xúc, bảo rằng tai ông không có nghe nhầm. Chuyện ra sao thì chỉ có 2 người biết.
Đến đây, chấm chấm lửng lại xin lan man một câu chuyện: Có một ông Tây sang Việt Nam (tạm gọi là A) đi đường bị một ông Việt Nam (xin “ký hiệu” là B) đụng phải. Và mẩu đối thoại của họ sau đó như thế này:
B: I`m sorry
A (lịch sự): I`m sorry too (đọc là “tu”, đồng âm với số 2-two)
B: I`m sorry three
A: What are you sorry for (đọc là “pho”, giống “four”-số 4)?
B (luống cuống): I`m sorry five!
A (bực mình chửi thề): Oh shit (phát âm gần giống “six”- số 6)!
B (sợ kinh hồn): I`m sorry seven (!)
Đó cũng là một sự nhầm lẫn “đáng yêu” khác, hoàn toàn không chủ ý. Những trường hợp nhầm lẫn vô ý như thế có thể gây cười, nhưng những nhầm lẫn cố ý là câu chuyện cười ra nước mắt.
...Để trốn tránh?
Bởi sự nhầm lẫn cố ý luôn nhắm đến một mục đích cụ thể nào đó, mà để trốn tránh nghĩa vụ là một trong số những mục đích ấy. Trong những hành vi trốn tránh, việc chối bỏ nghĩa vụ phục vụ Tổ quốc là nghiêm trọng nhất.
Chính người đứng đầu của cơ quan bóng đá có quyền lực to nhất nước đã bảo rằng sẽ làm rõ vụ này, nhưng cho đến nay chưa ai thấy cái “làm rõ” ấy hình thù nó ra mần răng. Một cách nghiêm trọng, nếu ví 1 ĐT thể thao giống như một binh chủng quân đội, hành vi đào ngũ có thể bị coi là phản quốc. Tất nhiên, vì 1 ĐT thể thao chỉ được coi như một lực lượng quân đội mang giá trị tinh thần, nên cái việc quên hộ chiếu kia chỉ có tòa án lương tâm và sự lên án của công luận phán xét.
Trở lại câu chuyện cái điếu: Anh bạn người Sing bị “trừng phạt” vì “hành vi” dốc ngược điếu (nước điếu cực bẩn), dù động cơ của anh ấy chỉ là sự tò mò thôi thúc. 2 ông A và B có thể đánh nhau vì sự hiểu lầm, nhưng động cơ của họ là tốt đẹp: Chỉ muốn xin lỗi và làm đẹp lòng nhau. Vậy mà 1 hành vi với động cơ rất “khả nghi” lại đang dần được cho “chìm xuồng”, và “thủ phạm” vẫn bình an vô sự, há chẳng bất công lắm hay sao...
Chấm chấm lửng
|