Các cầu thủ lần lượt bước ra từ sân vận động, những cậu bé trạc 8,9 tuổi ríu rít hẳn lên như thể được gặp người thân lâu ngày. Các em đọc chính xác đến từng cái tên của những người đang di chuyển, trong ánh mắt mỗi đứa ánh lên sự ngưỡng mộ lẫn khâm phục.
Một ngày cuối năm có dịp đến sân Thống Nhất sau một quãng thời gian dài hụt hẫng bởi thất bại của đội nhà, bỗng dưng trong tôi lại dấy lên những cung bậc khác nhau của cảm xúc.
Hôm đó, TPHCM thắng, một trận thắng không gây quá nhiều ngạc nhiên bởi đối thủ của họ chỉ là những chàng sinh viên đá bóng. Còn những gì để lại ấn tượng nhất với tôi chỉ là quang cảnh sau trận đấu.
Các cầu thủ lần lượt bước ra từ sân vận động, những cậu bé trạc 8,9 tuổi ríu rít hẳn lên như thể được gặp người thân lâu ngày. Các em đọc chính xác đến từng cái tên của những người đang di chuyển, trong ánh mắt mỗi đứa ánh lên sự ngưỡng mộ lẫn khâm phục. Có thể với nhiều người những hình ảnh ấy thật chẳng có nhiều ý nghĩa nhưng đối với tôi một người con Thành phố, nó lại gợi lên thật nhiều giá trị cảm xúc...
Bóng đá TPHCM đang ở vào thời kì đỉnh điểm của những khó khăn, ai cũng thấy và ai cũng biết. Ngay cả những người yêu mến nhất cũng dần nói lời từ giã. Thật khó để kêu gọi một khán giả nào đó bỏ ra từ 25 đến 50 ngàn đồng tiền vé vào xem một trận đấu tẻ nhạt. Cũng với số tiền đó người ta có thể đến rạp xi nê thưởng thức những bộ phim thú vị cùng bạn bè trong một khung cảnh thoáng mát, hiện đại trái ngược với sự ồn ào, nóng bức và cả vô vị tại sân vận động..
Giới trẻ bây giờ, nhất là thế 9x sống tại Sài Gòn hầu như ai cũng có suy nghĩ như thế cả. Thế nên khi nhìn những cậu bé nhỏ tuổi xa lạ kia đọc vanh vách tên từng cầu thủ, tôi đã không thể kìm được sự ngạc nhiên, ngỡ ngàng và cả xúc động.
Bỗng chốc trong trái tim tôi lại như muốn nói rằng, tình yêu dành cho bóng đá, dành cho TPHCM của những người dân Sài thành là không hề vơi cạn và nếu để ý kỹ bạn sẽ nhận ra nó vẫn phảng phất ở đâu đấy.
Nhưng dẫu sao đó cũng chỉ là vài dòng cảm xúc bất chợt. Vì khi nghĩ đến thực tại lòng lại thấy đau như cắt. Đau khi thấy đội nhà bạc nhược, yếu đuối mà không thể làm gì để gượng dậy. Đau vì tình cảm của mình dành cho đội bóng thân thương cũng chẳng thể thay đổi được gì.
TPHCM ơi, bao giờ cho đến ngày xưa?...
Đức Trung
Bài viết thể hiện quan điểm của Đức Trung một người hâm mộ bóng đá Tp.Hồ Chí Minh. Các bạn có thể chia sẻ, đóng góp cho bài viết ở phần bình luận
|